Năm tôi vừa tròn hai mươi tuổi, tôi làm việc tại một cửa hàng bán đàn piano ở thành phố St. Louis. Một ngày nọ, cửa hàng nhận được một tấm bưu thiếp đặc biệt từ một vùng quê nghèo thuộc Đông Nam Missouri.
Trên tấm bưu thiếp ấy, người gửi nắn nót viết đi viết lại cùng một lời nhắn:
“Xin hãy mang đến cho cháu gái tôi một chiếc đàn piano màu gụ đỏ. Tôi sẽ trả dần mỗi tháng 10 đô la từ tiền bán trứng gà.”
Nét chữ run run cho thấy người viết hẳn đã lớn tuổi. Bà viết kín cả hai mặt bưu thiếp, tận dụng từng khoảng trống nhỏ còn sót lại như thể sợ người nhận không hiểu hết mong muốn của mình.
Nhưng vào thời điểm đó, cửa hàng của chúng tôi không thể bán trả góp với số tiền ít ỏi như vậy. Tấm bưu thiếp được đặt sang một bên và rồi nhanh chóng bị lãng quên.
Một thời gian sau, nhân dịp giao đàn cho một số khách hàng ở khu vực đó, sự tò mò khiến tôi tìm đến địa chỉ của người phụ nữ ấy.
Khung cảnh trước mắt gần như đúng với những gì tôi từng hình dung.
Một căn nhà nhỏ xiêu vẹo nằm giữa vùng quê hoang vắng. Sân đất lổn nhổn, đàn gà chạy khắp nơi. Không điện thoại, không xe cộ, cũng chẳng có dấu hiệu của cuộc sống sung túc. Trong ngôi nhà đơn sơ ấy sống một bà cụ và cô cháu gái khoảng mười tuổi, chân trần, mặc bộ quần áo đã sờn cũ.
Tôi cố gắng giải thích rằng cửa hàng không thể bán đàn theo cách bà mong muốn. Bà chỉ lặng lẽ lắng nghe, ánh mắt vẫn giữ nguyên niềm hy vọng.

Rồi cứ khoảng hơn một tháng, một tấm bưu thiếp khác lại được gửi đến. Nội dung không thay đổi: bà muốn mua một chiếc piano màu gụ đỏ cho cháu và hứa sẽ trả góp bằng tiền bán trứng.
Hai năm sau, tôi rời công việc cũ để mở công ty kinh doanh piano riêng. Không lâu sau, những tấm bưu thiếp quen thuộc ấy lại tìm đến địa chỉ mới của tôi.
Ban đầu, tôi cũng không biết phải làm gì.
Cho đến một ngày, công ty nhập về một lô đàn mới. Trong số đó có một cây piano màu gụ đỏ tuyệt đẹp.
Tôi nhìn cây đàn rất lâu rồi bất chợt nghĩ đến bà cụ và cô bé ở vùng quê nghèo năm nào.
Cuối cùng, tôi quyết định chất cây đàn lên xe và tự mình mang tới tận nơi.
Tôi nói với bà rằng nếu mỗi tháng trả 10 đô la thì sẽ cần 52 tháng để thanh toán hết số tiền. Tôi đặt cây đàn vào góc ít bị dột nhất trong căn nhà và còn vui vẻ dặn hai bà cháu nhớ giữ cho lũ gà không trèo lên đàn.
Trên đường trở về, tôi tin rằng mình vừa tặng không cây đàn ấy.
Nhưng tôi đã nhầm.
Từ tháng này sang tháng khác, những khoản tiền 10 đô la đều đặn được gửi tới. Có lần là tiền giấy, có lần là những đồng xu được dán cẩn thận vào bưu thiếp.
Không một tháng nào bị bỏ sót.
Suốt 52 tháng liên tiếp.
Khi khoản thanh toán cuối cùng được gửi đến, tôi hiểu rằng người bà ấy đã giữ lời hứa bằng tất cả sự chân thành và lòng tự trọng của mình.
Sau đó, cuộc sống cuốn tôi đi và tôi không còn liên lạc với hai bà cháu nữa.
Hai mươi năm trôi qua.
Trong một chuyến công tác đến Memphis, tôi ghé vào một nhà hàng để dùng bữa tối. Giữa không gian ấm cúng, tiếng đàn piano bất chợt vang lên khiến tôi gần như sững người.
Đó là thứ âm nhạc đẹp nhất mà tôi từng được nghe.
Những giai điệu vừa tinh tế, vừa giàu cảm xúc như chạm đến tận sâu trong trái tim.
Người chơi đàn là một phụ nữ trẻ xinh đẹp.
Khi cô kết thúc bản nhạc, tôi tiến lại trò chuyện. Và rồi một điều kỳ diệu xảy ra.
Cô chính là cô bé mặc chiếc váy vá năm nào.
Cô kể rằng từ ngày có cây đàn piano màu gụ đỏ, cuộc đời mình đã thay đổi. Cô chăm chỉ luyện tập, giành được nhiều giải thưởng âm nhạc ở trường và địa phương. Sau này cô theo đuổi con đường nghệ thuật, lập gia đình và có cuộc sống hạnh phúc.
Chỉ tiếc rằng người bà yêu thương cô nhất đã không còn nữa.
Tôi hỏi:
– Cháu có biết cây đàn piano màu gụ đỏ ấy có ý nghĩa lớn thế nào không?
Cô mỉm cười, khẽ lắc đầu.
Ngày ấy cô còn quá nhỏ để hiểu hết những hy sinh của bà mình.
Nhưng tôi thì hiểu.
Tôi hiểu rằng cây đàn ấy không chỉ được mua bằng tiền bán trứng.
Nó được mua bằng những năm tháng vất vả, bằng tình yêu thương vô điều kiện và bằng ước mơ mà một người bà nghèo dành trọn cho đứa cháu gái của mình.
Tôi nhìn người phụ nữ đang đứng trước mặt, rồi nhẹ nhàng nói:
– Chú rất vui vì được gặp lại cháu.
Sau đó tôi xin phép ra về.
Bởi lúc ấy, đôi mắt tôi đã bắt đầu nhòe đi.
Và đôi khi, những giọt nước mắt đẹp nhất lại xuất hiện từ những câu chuyện giản dị nhất về tình yêu thương. ❤️
Hiện tại, showroom Nam Việt hiện đang là Tổng kho đàn Piano Nhật Bản tại Hà Đông, cung cấp cho khách hàng và các cửa hàng tại Hà Nội. Nếu quý khách hàng có nhu cầu mua, bảo dưỡng đàn hoặc cần tư vấn và chơi thử, hãy liên hệ ngay với chúng tôi qua Hotline để được hỗ trợ nhé. Chúc các bạn có những giây phút thư giãn thoải mái!

